- Vương pháp? Ha ha các anh em tên nhóc con này đang nói vương pháp với chúng ta đấy.
Người thanh niên cầm đầu lúc này giống như nghe được câu truyện buồn cười nhất thế gian. Bên cạnh bọn côn đồ đều cười theo.
Hình như cười đủ rồi, ánh mắt của người thanh niên cầm đầu chuyển sang nhìn chằm chằm vào Nhiếp Chấn Bang nói:
- Nhóc con nghe khẩu khí nói chuyện của mày, không giống người Lương Khê. Một người nơi khác còn dám lớn lối như vậy, tao thấy mày chán sống rồi.
Nói đến đây, trong ánh mắt của người thanh niên cầm đầu ẩn ý có suy nghĩ mình tài trí hơn người. Coi khinh Nhiếp Chấn Bang nói:
- Vương pháp, tao nói cho may biết, ở khu Lương Sơn này, ở thành phố Lương Khê này chúng tao chính là vương pháp, công ty Phú Bang chúng tao chính là vương pháp, đập cho tao! Tao xem đứa nào muốn chết, cứ để nó đến đây, người của anh em chúng tao không phải chỉ biết ăn không ngồi rồi.
Tiếng nói hạ xuống, Nhiếp Chấn Bang đã quá tức giận, lạnh lùng nói:
- Tôi đến thành phố Lương Khê đã bốn tháng, vẫn chưa từng nghe nói qua công ty Phú Bang chính là vương pháp. Thanh Sơn đợi một chút, xem ai dám động vào, ai động vào thì đánh gãy tay chân cho tôi.
Dương Thanh Sơn sớm đã đứng phía trước của Nhiếp Chấn Bang, những người này sau khi đi vào, Dương Thanh Sơn đã chuẩn bị trước tinh thần. Tuy bản thân là lái xe, nhưng lãnh đạo gặp nạn, cũng phải đứng ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283017/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.