Nhìn bộ dạng phấn khích của Hoàng Húc Dương, Dương Kim Khoa cũng có thể hiểu, từ một nhân viên văn thư bình thường một bước trở thành thư ký của chủ tịch thành phố. Tuy rằng vẫn chưa được chủ tịch thành phố công nhận nhưng có thể là người đầu tiên có thể đi, đây chính là đã nắm bắt cơ hội. Biểu hiện tốt, có được sự công nhận, sau này cấp bặc nhất định sẽ được thăng cấp. Tuy rằng không thể một chốc một lát đã được đề bạt thành phó trưởng ban thư ký, ít nhất thư ký Khoa với vị trí phó trưởng phòng thư ký là chắc chắn.
Quan trọng nhất là sau khi trở thành thư ký của chủ tịch thành phố, chính là người đại diện cho chủ tịch thành phố, chẳng sợ cấp bậc không cao. Những người đứng đầu các cục thành phố toàn bộ cán bộ cấp dưới của các quận còn dám xưng hô là anh em sao? Thư ký thuộc loại cấp bậc không cao nhưng quyền lực lớn tương đương một chức vụ.
Dương Kim Khoa đã đi đến bên cạnh Hoàng Húc Dương, vỗ vai Hoàng Húc Dương một cách thân thiết, cười nói:
- Húc Dương sửa soạn một chút, đến gặp chủ tịch Nhiếp hãy biểu hiện tốt. Sau này phòng thư ký nhờ vào cậu làm cho vẻ vang rồi.
Đợi sau khi Dương Kim Khoa đi khỏi, mấy người thanh niên tại phòng vẻ mặt đều lấy làm lạ. Người thanh niên họ Đàm trong ánh mắt thoáng hiện lên sự đố kỵ và thù hận. Nhưng đã không còn cách gì, ông già mình có là gì chẳng qua chỉ là cấp cục trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283041/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.