Bùi Vân Khiêm gật đầu ‘ừm’ một tiếng, lập tức kéo tay Thẩm Xu đi ra khỏi phủ.
Trên xe ngựa, ánh mắt Thẩm Xu loé lên, trước sau không nói một lời, đôi mắt nôn nóng, hai tay nắm chặt lấy nhau như đang cố gắng nhẫn nại hay cân nhắc điều gì.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm khẽ nhíu mày, hắn không biết Thẩm Xu vì cứu hắn mà không tiếc uy h**p Phùng Thái hậu, nhưng hôm nay Thẩm Việt rơi xuống nước, người khởi xướng sau lưng là ai hắn cũng có thể đoán ra được bảy tám phần.
Hắn chỉ không hiểu một chuyện, Thẩm Việt đang sống rất tốt trong cung tại sao đột nhiên lại rơi xuống nước? Ánh mắt Bùi Vân Khiêm loé lên, trong lòng tồn đọng nghi ngờ.
Một lát sau, hắn giật giật thân mình, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay Thẩm Xu.
Cảm nhận được sự lạnh lẽo trên tay, Thẩm Xu quay đầu ngước mắt nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, đôi mắt mang theo sương mù mờ mịt.
Thấy biểu tình của Thẩm Xu, trong lòng Bùi Vân Khiêm căng thẳng, muốn nói gì đó với nàng, nhưng lời tới bên miệng lại nuốt xuống.
Cuối cùng, Bùi Vân Khiêm chỉ có thể xoa mồ hôi mỏng trong tay Thẩm Xu, dịu dàng an ủi, “Có ta ở đây, Duệ Vương điện hạ sẽ không có việc gì đâu, ta đã phân phó Tần Tuần mời Diệp Minh Tu tiến cung.
Chỉ cần Duệ Vương điện hạ còn có một hơi thở, Diệp Minh Tu nhất định có thể cứu về.”
Nghe vậy, lông mi Thẩm Xu giật giật, ánh mắt cuối cùng cũng có chút gợn sóng.
Thật ra, bây giờ nàng lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4999589/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.