Thẩm Xu th* d*c trừng mắt nhìn Bùi Vân Khiêm một cái, nghiến răng nghiến lợi nói, “Không phải chỉ là thay đồ thôi sao! Bổn cung giúp tướng quân là được!”
Nghe vậy, hai mắt Bùi Vân Khiêm hơi loé lên mang theo ý cười vì thực hiện được trò xấu, ngồi thẳng thân mình rồi xốc chăn trên người, khoé miệng cong cong vỗ nhẹ lên vị trí bên cạnh, “Lại đây.”
Thẩm Xu c.ắ.n chặt răng đi tới, rõ ràng đêm qua không xảy ra chuyện gì, nhưng dáng vẻ của Bùi Vân Khiêm giống như đã bị nàng làm cái gì vậy.
Đúng là không biết xấu hổ!
Thẩm Xu thuận tay lấy quấn áo của Bùi Vân Khiêm trên giá treo bên cạnh, từng bước từng bước tới trước mặt hắn.
Nàng mím môi không dám nhìn, “Tướng quân, thay quần áo thôi.”
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm híp mắt, đưa tay lên nắm cằm Thẩm Xu để nàng đối diện với mình, “Thế nào? Không vui?”
Thẩm Xu nhìn hắn một cái, không nói gì.
Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng, trong mắt tràn đầy sự sủng ái, “Đồ không có lương tâm.”
Nói rồi, hai tay Bùi Vân Khiêm mở ra, đứng dậy hất cằm lên với Thẩm Xu.
Thẩm Xu không muốn cãi nhau với Bùi Vân Khiêm, cuối cùng không phải tự mình hại mình sao.
Nàng lui về phía sau một bước, mặc từng món đồ giúp Bùi Vân Khiêm.
Mặc xong xuôi, Thẩm Xu lập tức nhìn thấy một cái hà bao quen thuộc từ ống tay áo Bùi Vân Khiêm rơi xuống bên chân mình.
Thẩm Xu sửng sốt, đây không phải thứ hôm qua nàng ném ở hành lang dài bên kia sao? Tại sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4999588/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.