Thẩm Xu chậm rãi tiến lên phía trước, đôi tay đưa qua đỉnh đầu, cúi người quỳ xuống hành lễ, “Thẩm Xu bái kiến Thái hậu nương nương, Thái Hậu nương nương vạn phúc kim an.”
Nghe vậy, Phùng Thái hậu mới giật mí mắt, có chút phản ứng nhưng lại không mở mắt, cũng không mở miệng bảo Thẩm Xu bình thân.
Thẩm Xu biết bà ta đang muốn ra oai phủ đầu với nàng, muốn sau này nàng nghe lời, để cho bà ta lợi dụng.
Phùng Thái hậu không nói chuyện, Thẩm Xu cũng không nhúc nhích tiếp tục quỳ, nàng biết chỉ có thể để cho bà ta tiêu bớt sự tức giận, nàng mới có thể bàn đến điều kiện với bà ta.
Hai bên giằng co gần nửa canh giờ, Phùng Thái hậu mới mở mắt nhìn qua, thấy Thẩm Xu hôm nay coi như thông minh, bà ta dựa vào lưng ghế, “Xu Nhi tới rồi sao, bình thân đi.”
Nghe vậy, Thẩm Xu thở khẽ một hơi, chậm rãi đứng dậy cười nhạt, “Đa tạ Thái hậu nương nương.”
Phùng thị khẽ hừ một tiếng, nhìn Thẩm Xu với ánh mắt đắc ý, biết rõ còn hỏi, “Sao hôm nay Xu Nhi lại có thời gian rảnh tới thăm ai gia vậy?”
Lông mi Thẩm Xu run run, tuy rằng biết Phùng Thái hậu cố ý, nhưng nàng cũng không thể để bà ta nhìn ra một chút nào không vui.
Trên mặt mang theo ý cười nhạt, ngước mắt nhìn, dịu dàng nói, “Thái Hậu nương nương nói đùa, không phải Thái Hậu nương nương phái người triệu nhi thần tiến cung sao?”
Nghe vậy, Phùng Thái hậu làm ra vẻ đột nhiên nhớ ra, gật đầu ‘ồ’ một tiếng, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4999590/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.