Chiều hôm buông xuống, trên đường phố Kinh thành, một chiếc xe ngựa chạy nhanh như bay, bụi bặm trên mặt đất bị xe ngựa cuốn bay lên cao, mãi lâu sau cũng không thể tan đi.
Gió lạnh thổi làm mặt dây treo trên cửa sổ xe ngựa phát ra tiếng kêu leng keng.
Bên trong xe ngựa, Bùi Vân Khiêm nhắm nghiền mắt dựa vào người Thẩm Xu, đôi môi đã chuyển sang màu tím đậm.
Mái tóc đen dài xoã tung trên vai Thẩm Xu, lông mày nhíu chặt, trên trán bị một tầng mồ hôi mỏng che kín.
Thẩm Xu mím chặt môi, dùng khăn tay cẩn thận lau mồ hôi trên đầu hắn, thấy thần sắc Bùi Vân Khiêm đau đớn như thế, trong lòng nàng chua xót, đáy mắt cũng đã ướt đẫm.
Đã gần nửa canh giờ, m.á.u trên miệng vết thương cũng không ngừng lại càng miễn bàn đến việc kết vảy, Tần Tuần nói mũi tên kia có độc, từ trước tới nay người trúng phải độc d.ư.ợ.c này đều đổ nhiều m.á.u quá mà c.h.ế.t, hiện giờ chỉ mong Diệp thần y có thể tận lực thử một lần, có lẽ vẫn còn đường sống.
Nghe Tần Tuần nói vậy, ánh mắt Thẩm Xu tối sầm lại, không tiếc ở phố xá sầm uất mặc kệ bá tánh vô tội vẫn phải dùng thủ đoạn ngoan độc ám sát Bùi Vân Khiêm, có thể thấy được hắn đã gây thù chuốc oán rất nhiều trong triều.
Thẩm Xu thở phào nhẹ nhõm, chỉ ngóng trông con ngựa có thể chạy nhanh chút đừng để chậm trễ thời gian trị liệu.
Sắc trời tối dần, Thẩm Xu chỉ cảm thấy mỗi phút mỗi giây ở trong xe ngựa như đang dày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4906760/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.