Thẩm Xu cũng không kịp nghĩ tại sao trong cung Phùng Thái hậu lại xuất hiện nhục thung dung bổ thận tráng dương, chỉ biết thứ này bây giờ có thể cứu mạng Bùi Vân Khiêm.
Thấy Thẩm Xu sững sờ tại chỗ không nói lời nào, Diệp Minh Tu không khỏi mở miệng nói, “Phu nhân?”
Lúc này Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nói, “Đã thấy, ở trong cung.
”
Nghe vậy, trên mặt Diệp Minh Tu vui mừng, “Vậy phu nhân hãy mau phái người mang t.h.u.ố.c tới, độc của tướng quân không thể trì hoãn lâu thêm nữa!”
Ánh mắt Thẩm Xu hơi loé, sắc mặt cũng âm trầm, thứ kia ở trong tay Phùng Thái hậu, vốn dĩ bà ta đã muốn diệt trừ Bùi Vân Khiêm, mà hiện giờ thích khách do ai phái tới ám sát Bùi Vân Khiêm còn chưa biết, cho dù không phải người của Phùng Thái hậu, nếu bà ta biết nàng tới lấy về cứu sống Bùi Vân Khiêm nhất định cũng sẽ không cho nàng.
Dừng một chút, Thẩm Xu nghiêm mặt nói, “Không cần, ta tự đi.
”
Nếu đổi lại là một người khác hôm nay đi lấy t.h.u.ố.c chưa chắc đã quay về được, chi bằng để nàng tự đi.
Nghĩ tới sắc mặt kinh hoàng khi nàng vừa mới vào đại điện của Phùng Thái hậu, lại nhớ tới tác dụng của nhục thung dung vừa rồi Diệp Minh Tu mới nói, trong mắt Thẩm Xu hiện lên một tia giảo hoạt, t.h.u.ố.c dẫn này nhất định nàng phải có được.
Một lát sau, Thẩm Xu dặn dò Diệp Minh Tu và Tần Tuần phải chăm sóc tốt cho Bùi Vân Khiêm, một mình nàng đưa theo Lâm Lãng xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4906761/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.