Bùi Vân Khiêm ngồi thẳng người, nhích ra một chút rồi vỗ nhẹ chỗ trống bên cạnh, “Ngồi lại đây.
”
Thẩm Xu nhìn thoáng qua vị trí bên cạnh hắn, so với vị trí bây giờ nàng đang ngồi đúng là lớn hơn một chút, chỉ là cách Bùi Vân Khiêm gần như vậy nàng vẫn rất nhút nhát.
Thấy Thẩm Xu nắm chặt khăn bất động, ánh mắt Bùi Vân Khiêm sắc bén vài phần, giọng nói cũng lạnh hơn, “Còn không qua đây?”
Vừa mới mở miệng, Bùi Vân Khiêm lập tức hối hận, tiểu cô nương này có lẽ sẽ sợ hắn hơn.
Còn đang suy nghĩ đã thấy Thẩm Xu chậm rãi ngồi sang bên cạnh hắn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại có một chút.
Thấy thế, khoé miệng Bùi Vân Khiêm nhếch lên, xem ra vẫn phải doạ một chút mới có tác dụng.
Thẩm Xu ngồi bên cạnh Bùi Vân Khiêm thân mình cứng đờ, hô hấp cũng cẩn thận hơn, mãi cho tới khi nhìn thấy Bùi Vân Khiêm quay đi đi ngủ mới thả lỏng vài phần, giật giật thân mình ngồi thoải mái hơn không ít.
Bên trong xe ngựa dần dần trở nên yên tĩnh lại, mơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở của hai người.
Hai người ngồi sóng vai nhau, Thẩm Xu quay sang mới phát hiện khuôn mặt Bùi Vân Khiêm khi ngủ đẹp hơn bình thường, ghé sát vào một ít mới phát hiện lông mi hắn rất dài, giống như cây quạt nhỏ khẽ run, quan trọng nhất chính là sau khi nhắm mắt lại thiếu đi vẻ sắc bén thường ngày, nhìn được ra vài phần ôn hoà.
Khoé miệng Thẩm Xu cong cong, nếu hắn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4905137/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.