Thương Hồng ngồi ở trên tờ báo, cắn từng miếng từng miếng bánh bao.
Sau lưng truyền đến một loạt tiếng bước chân, cô ta quay đầu thấy rõ người tới: "Chú hai."
"Tiểu Lam đâu?" Thương Trung Thời đi ra từ trong rừng cây, bước chân ngừng lại. Ông ta cảnh giác nhìn bốn phía.
Thương Hồng bĩu môi, chỉ chỉ chiếc xe dừng sát ở ven đường, tiếp tục cúi đầu, trong lòng khó chịu cắn bánh bao.
"Chú đi đâu?" Thương Trung Tín ngẩng đầu lên hỏi, hai mắt nhìn chằm chằm người em cách đó không xa.
Thương Trung Thời cười hì hì, đáp: "Em còn có thể đi đâu, không phải cùng mọi người đi ra ngoài tìm người sao?"
Thương Trung Tín hừ lạnh, ngưi thấy mùi thuốc lá phảng phất xung quanh liền cẩn thấy hoài nghi những lời ông ta nói.
Thương Trung Thời sờ mũi một cái ngồi xuống, nhận lấy cá nướng Phùng Nguyên Chiếu đưa tới, không nhịn được lại nhìn vè chiếc xe dừng ở cách đó không xa xe. Im lặng một lúc, ông ta thu hồi tầm mắt, há mồm cắn mạnh xuống thân cá một cái.
Hai ba miếng liền giải quyết xong một con cá.
Nhổ ra xương cá trong miệng, ông ta mới chú ý đến bản thân lúc này bụng rất cồn cào, liền ăn như hổ đói.
Ở trong không gian thu hẹp.
Thân thể của Thương Lam bị ép sát bên cửa xe, mà người đàn ông đè ép cô, đang điên cuồng gặm cắn môi cô. Cô hoang mang sợ hãi lấy tay đẩy ra, đánh, nhưng lại không có tác dụng gì.
"Chú. . . . . . Ưmh. . . . . ." Ngày thường Triển Mộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-thuong-lam/1658919/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.