Ánh ban mai xuyên thấu qua rèm cửa rọi vào phòng ngủ, nhẹ chiếu lên mặt An Lạc. An Lạc lấy tay che ánh nắng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường. Lúc này đã là 7h sáng, không ngờ là ngồi ngẩn người trên giường như vậy mà mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Tối hôm qua đã tiết lộ sự thật với An Trạch, cậu không để lại một câu mà xoay người rời đi luôn. Thực ra, kết quả này An Lạc đã lường trước rồi, dù sao anh cũng không phải là anh ruột của cậu ta, cậu ta biết được sự thật rồi bỏ đi âu cũng là phải.
Thế nhưng, giây phút An Trạch vẫn luôn bên cạnh bảo vệ chợt dứt khoát bỏ đi, An Lạc cảm thấy lồng ngực có chút mất mát kỳ lạ. Có lẽ vì tất cả quan tâm của cậu tới anh đều xuất phát từ thân phận “anh trai”, rồi một ngày thân phận này sụp đổ, anh biến thành một kẻ xa lạ không có quan hệ.
Tối hôm qua suýt chút nữa bị cậu ta bóp chết, An Lạc biết, An Trạch nhất định rất đau khổ, thậm chí còn mất đi lý trí nên mới có thể gây ra chuyện kích động như vậy. Cậu không thể chịu đựng được việc thân thể của anh trai bị kẻ khác chiếm mất, cho nên mới muốn giết chết người trước mặt, nhưng cuối cùng lại buông tay, có lẽ vì không đủ quyết tâm chăng.
An Lạc thở sâu, bình phục tâm trạng phức tạp.
Xốc chăn ra ngồi dậy, vào toilet rửa mặt, làm cho mình tỉnh táo lại hoàn toàn rồi mới bước ra ngoài. Thấy An Dương cũng dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317446/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.