Cùng lúc đó, tại nhà An Dương.
Thấy cái tên hiển thị trên nhật ký, An Lạc và An Dương đều im lặng.
Tuy An Lạc nghi ngờ cuộc gọi kia có liên quan đến vụ mất tích của mình, nhưng không ngờ nó lại là của bố anh. Nếu vậy, cuộc gọi này không nhất định là có liên quan đến vụ mất tích, bố gọi điện cho con trai cũng có thể chỉ là để hỏi thăm sức khỏe thông thường thôi.
Nhưng An Dương lắc đầu: “Có thể không đơn giản như vậy, anh xem lại tin nhắn đi.”
An Lạc mở hộp tin nhắn, ngoại trừ vài quảng cáo của hãng di động, dự báo thời tiết linh tinh, còn có một số tin nhắn khác ——
10:00 ngày 22 tháng5
An Mạch: Anh à, triễn lãm tranh New York phải một tuần nữa mới kết thúc, em đặt vé máy bay cuối tuần về nước rồi. Mai là sinh nhật của anh đúng không? Chúc mình sinh nhật anh trước nhé
An Lạc: Cảm ơn.
11:00 ngày 22 tháng 5
An Nham: Em phải tham dự tuần lễ thời trang Paris, lần này không được mừng sinh nhật cùng anh rồi, anh muốn tặng quà gì? Lúc về em mua cho anh.
An Lạc: Không cần.
An Nham: Vậy sao được, một bộ quần áo từ trong ra ngoài được không? Hay một chiếc điện thoại mới?
An Lạc: …
An Nham: Nói đi, anh muốn gì cũng được, không cần khách sáo đâu.
An Lạc: Tùy thích.
An Nham: Vâng, thế để em mua gì cũng được nhé?
An Lạc: Ừ.
11:15 ngày 22 tháng 5
Lâm Hiểu Đồng: An Lạc, em tìm ra được một chuyện, ăn trưa với nhau nhé, gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317447/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.