Thấy An Trạch không phản ứng, An Lạc tiếp tục nhỏ giọng: “Có lẽ chuyện này rất khó tin cho cậu, nhưng sự thật là như vậy, tôi không phải là anh trai của cậu, mà là một An Lạc xa lạ đến từ tai nạn máy bay 27 năm trước.
“Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, còn tưởng rằng mình bị tai nạn mà chưa chết, sau mới biết, nơi này không phải là thời đại tôi sống. Chuyện này quá đỗi kỳ lạ, cho nên tôi phải giả vờ bị mất trí nhớ, tạm thời lấy thân phận anh trai của cậu ở lại An gia.”
An Lạc dừng lại, rồi bình tĩnh nói: “Tôi không phải là anh trai cậu, hiểu không?”
“…” An Trạch như vẫn còn chết lặng, không biết nên phản ứng thế nào.
Kéo dài im lặng một hồi, hai mắt An Trạch mới tìm lại được tiêu cự, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai An Lạc, chăm chú nhìn vào mắt anh, khẽ nói: “Anh à, có phải anh bị áp lực quá lớn, nên mới nói với em mấy lời kỳ quái như vậy phải không?”
An Trạch hiển nhiên vẫn còn chìm trong thế giới của mình, hoàn toàn không để tâm đến lời giải thích của An Lạc.
“Anh là anh trai của em, anh bị mất trí nhớ, không nên lấy chuyện này ra đùa em…”
Nhìn An Trạch trước mắt mất đi bình tĩnh, thậm chí gương mặt có chút bối rối, trong lòng An Lạc cũng rất khó chịu. Anh biết chuyện này là một đả kích rất lớn với An Trạch, có điều, chân tướng này cũng không thể chôn giấu mãi mãi được, một ngày nào đó rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317445/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.