Long Lăng nhìn quả cầu hồng nho nhỏ, mấy giây sau mới chịu hoàn hồn, ghé sát lại gần phượng hoàng hỏi: "Phượng Hoàng sao thế?"
Giọng hắn có vẻ nén cười, thong thả nói: "Là xẩu hổ, hay là lại phát tình rồi------"
Tiểu phượng hoàng: "..."
Tiểu phượng hoàng biến trở về hình người, im lặng nhìn Long Lăng.
Sau khi biến thành người, khuôn mặt trắng nõn của cậu phủ thêm một lớp ửng đỏ, mặc dù nét mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt Long Lăng lại vẫn đáng yêu chết đi được.
Chỉ có điều trừ điểm này ra thì hình như cũng không có gì khác lạ.
Long Lăng nhìn Tô Mộc Lạc chằm chằm từ trái sang phải, nói: "Phượng Hoàng không cảm thấy có chỗ nào kỳ lạ ư?"
"Không có," Tô Mộc Lạc đáp, "Lần sau không cho ngươi sờ lông chim nữa."
Long Lăng: "!"
Long Lăng nghe vậy lập tức bám dính lên người phượng hoàng nhà hắn, ấm ức phân trần: "Ta nào có làm gì mà Phượng Hoàng giận ta."
Hắn cũng nào có biết vuốt lông phượng hoàng một hồi thì nó sẽ biến thành màu hồng đâu cơ chứ, đến cả mặt cũng hồng hồng nốt luôn.
Nhưng mà vẫn rất xinh đẹp.
Nghĩ tới đây, Long Lăng lại nói: "Lông Phượng Hoàng biến thành màu hồng cũng rất đẹp, vừa đẹp vừa đáng yêu."
Tô Mộc Lạc: "Ai bảo, xấu chết đi được."
Cậu vẫn thích bộ lông chim màu trắng xinh đẹp của mình cơ.
Thế nên lần sau không cho con rồng này sờ lông nữa.
Một lát sau, Tô Mộc Lạc cảm thấy mặt đã bớt nóng, quay sang nhìn Long Lăng hỏi: "Mặt ta còn đỏ không vậy?"
Long Lăng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776964/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.