Tô Mộc Lạc nói lí nhí trong cổ họng, mấy chữ cuối cùng suýt thì chẳng nghe rõ nữa.
Đây là suy nghĩ đầu tiên của cậu sau khi chứng kiến cái chết của tộc nhân, chứng kiến rồng nhà mình bị trọng thương và đoạt cốt.
Cậu muốn ở bên rồng của cậu.
Cậu không muốn mất thêm một ai nữa.
Long Lăng nghe vậy sợ run một hồi, trong bóng đêm, ấy vậy mà hắn vẫn có thể nhìn thấy gò má đối phương từ từ đỏ ửng... Hắn đột nhiên nắm chặt tay Tô Mộc Lạc, như bây giờ mới kịp thời phản ứng.
"Phượng Hoàng... nói thật sao?"
Giọng nói của hắn bộc lộ do dự và không thể ngờ tới, nhưng hầu hết vẫn là mừng rỡ khó lòng kiềm nén, không phải bởi vì chuyện sẽ xảy ra sau đó, mà bởi Phượng Hoàng đã thật sự bằng lòng giao phó bản thân cho hắn, hoàn toàn tin tưởng và yêu thích hắn.
Tô Mộc Lạc cúi đầu, khuôn mặt vẫn hầm hập nóng, không nói lời nào.
Cậu ngại mở miệng lần thứ hai, mà Long Lăng cũng không cần cậu khẳng định lại, còn đang sợ Phượng Hoàng hối hận, liền lập tức ôm chầm lấy cậu.
"Đây là chính Phượng Hoàng nói," Long Lăng cất tiếng, "Phượng Hoàng không được đổi ý nữa."
Hắn không che giấu nổi tâm trạng sung sướиɠ của mình, chẳng đợi Tô Mộc Lạc nói gì đã cắn lên môi cậu một cái, bám dính lấy cậu cọ tới cọ lui.
Tô Mộc Lạc nhìn con rồng dính người này, ngoảnh mặt sang nơi khác, một lát sau mới nhỏ giọng đáp một lời: "Không đổi ý."
Cậu cũng muốn thân mật với rồng nhà cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776963/chuong-51.html