Long Lăng ôm phượng hoàng nhà hắn, đi lên tầng hai.
Mặc dù hắn không có trí nhớ liên quan, thế nhưng dựa vào bản năng hắn vẫn biết bố cục căn lầu này, cũng như vị trí phòng ngủ tầng hai.
Trải qua mấy nghìn năm, tòa lầu bằng gỗ như bị thời gian phong ấn, đồ trang trí đều hoàn hảo như mới, không có dấu vết tháng năm để lại.
Long Lăng bước vào phòng ngủ, nơi này sắp xếp tao nhã mộc mạc, bên cửa sổ đặt một chiếc giường lớn, lụa mỏng rũ xuống bốn góc, làm hắn hơi ngẩn người.
Cùng lúc đó, trong đầu hắn thoáng hiện ra một vài hình ảnh, hẳn là của mấy nghìn năm trước, mình và Phượng Hoàng ở trêи chiếc giường này...
Long Lăng hơi khựng lại, cúi đầu nhìn phượng hoàng nhà hắn---- Tô Mộc Lạc vẫn đang say ngủ, một bàn tay nắm chặt lấy vạt áo của hắn không biết từ bao giờ.
Nụ cười ánh lên trong mắt Long Lăng, hắn thân mật kề trán với cậu, sau đó nhẹ nhàng đặt cậu lên giường.
Lụa mỏng được vén lên để rồi lại buông rủ, Long Lăng cũng nằm xuống bên cạnh Phượng Hoàng, vòng tay ôm eo cậu.
Tô Mộc Lạc lăn vào lồng ngực Long Lăng theo bản năng, dù tâm trí đang ở trong mơ, nhưng cậu cũng không muốn rời xa rồng nhà cậu.
Long Lăng xoa lưng cậu an ủi, rồi cứ ôm Phượng Hoàng như vậy, cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
_____
Tô Mộc Lạc ngủ rất trầm, không biết đã qua bao lâu, cậu mới từ từ tỉnh lại.
Hết thảy trong mộng đều đã đi xa, cậu cảm thấy mình đang nằm trêи một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776962/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.