Lâm thành giờ này đã là mùa đông, đêm về giá rét, tiểu phượng hoàng ngồi trêи đầu Long Lăng một hồi, bỗng nhiên cảm thấy có hơi lành lạnh.
Nó cúi đầu nhìn Long Lăng một cái, từ tốn nhảy xuống vai hắn, rồi lại vỗ cánh rúc vào trong túi áo hắn.
Long Lăng nhìn trong túi áo bỗng mọc thêm một cục lông nhung tròn tròn, thò tay muốn sờ sờ nó.
Tiểu phượng hoàng: "Chíp!"
Nó mổ Long Lăng một cái rất là hung dữ.
Long Lăng hơi khựng lại, nhưng chỉ giây sau đã nhanh chóng chen tay vào, trước khi phượng hoàng nhà hắn kịp mổ phát thứ hai, hắn đã bọc lấy cục lông trong lòng bàn tay.
Tiểu phượng hoàng: "???"
Nó cảm thấy rồng nhà nó lại đang sờ mó nó, bèn tức giận "chíp chíp", xoay xoay đầu nhỏ muốn tìm chỗ nào mổ cho con rồng này thêm phát nữa... Nhưng mà một lát sau, nó lại phát hiện bàn tay Long Lăng rất ấm áp, còn giúp nó ngăn cản gió lạnh bên ngoài, vô cùng thư thích.
Thế là nó không chíp nữa, im lặng rúc vào lòng bàn tay Long Lăng, không nhúc nhích.
Nhìn vô cùng ngoan ngoãn.
Long Lăng mỉm cười nhè nhẹ, Phượng Hoàng mổ hắn trông thì hung dữ, nhưng thật ra không đau chút nào, bây giờ nằm trong tay hắn, một cục mềm mềm giả vờ ngoan ngoãn, rất chi là đáng yêu---- làm hắn chỉ muốn bưng nó lên tay, hôn hôn cọ cọ.
Một lát sau, hắn đưa phượng hoàng của hắn về nhà, nói: "Phượng Hoàng có nấu cơm hôm nay không?"
Tiểu phượng hoàng bay lên ghế sofa, bộ dạng "ta không nấu cơm ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776957/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.