Sáu giờ sáng, một con phượng hoàng nhỏ mở mắt tỉnh dậy từ trong mộng.
Lúc tỉnh lại nó vẫn còn bị con rồng nhà nó ôm trong ngực, thế là nó tiếp tục mơ mơ màng màng nằm trêи người hắc long một hồi, cho đến khi đầu hắc long không an phận mà cọ nó mấy cái, nó mới chíp một tiếng không vui cho lắm.
Rồi đổi về hình người, lơ mơ bật người ngồi dậy, phát hiện ngoài cửa sổ trời còn chưa sáng.
"Phượng Hoàng" Long Lăng cũng biến thành người, cánh tay vòng qua eo Tô Mộc Lạc, hôn lên mi mắt cậu một cái, "Ngủ tiếp đi, còn sớm mà."
Tô Mộc Lạc ỉu xìu dựa lên mình rồng: "Mấy giờ rồi thế?"
Cậu đang định hôm nay dậy sớm, lên đường cho sớm sủa.
"Mới sáu giờ thôi," Long Lăng xoa đầu cậu, nói, "Chúng ta cũng không vội, dù thế nào thì hôm nay đều có thể lên đường."
Tô Mộc Lạc nghĩ thấy cũng hợp lý, bèn chậm rãi chui vào chăn, vùi mặt vào lồng ngực Long Lăng.
Long Lăng vui vẻ ôm Phượng Hoàng, lại từ từ cọ cọ lên tóc cậu.
Hắn thích Phượng Hoàng bám dính hắn, lệ thuộc mà nép cánh trong lòng hắn, còn mặc cho hắn tùy tiện ôm hôn.
Vào đông Phượng Hoàng vừa mềm vừa biếng nhác, làm hắn chỉ muốn ôm Phượng Hoàng nằm trong chăn mãi, chẳng buồn ra cửa hóng gió làm gì cho mệt xác.
Tô Mộc Lạc không biết Long Lăng nghĩ gì, có điều trong lúc nửa tỉnh nửa mê cảm giác rồng nhà cậu lại đang hôn trộm cậu, bèn vỗ đối phương một cái.
Hai giờ sau, Tô Mộc Lạc mở mắt, cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776958/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.