Trong phòng trở nên yên tĩnh, một lát sau, Phương Minh Viễn mới trầm giọng nói:
- Giám đốc Tề, tôi rất hiếu kỳ, cô chắc chắn rằng tôi sẽ bằng lòng? Về điều này, tập đoàn Carrefour vừa mới thất bại!
Tề Yên tỏ vẻ không có gì mà phẩy tay, vì hành động này khiến bộ ngực đầy đặn của cô càng quyến rũ hơn.
- Tập đoàn Carefour, cậu Phương cũng đừng trêu chọc, bọn này sao mà so sánh với họ được. Tập đoàn Carefour đó là một con sói tham lam, chúng sẽ nuốt hết toàn bộ siêu thị Carrefour của cậu Phương cả thịt lẫn xương, một khi chuyển nhượng, siêu thị Carrefour này sẽ không còn thuộc về nhà họ Phương nữa. Mà chúng tôi thì khác, chúng tôi chỉ muốn góp vốn vào thôi, và nhà họ Phương vẫn xứng đáng là cổ đông lớn.
Phương Minh Viễn khẽ cười, điều này Tề Yên cũng nói không sai, nhưng vẫn không thể thuyết phục được hắn đồng ý cho họ góp vốn vào siêu thị Carrefour. Nếu như Tề Yên cảm thấy đã có thể thuyết phục được mình, thì cô ấy nên đi bệnh viện khám lại.
- Hơn nữa, không chỉ như thế, chúng tôi còn có thể cung cấp nhiều phương tiện hơn trong việc phát triển cho siêu thị Carrefour sau này. Ví dụ như, tôi có thể đưa chứng khoán siêu thị Carrefour ra thị trường Thượng Hải; tôi còn có thể giúp Phương gia các ngươi mở rộng thị trường bán lẻ ở bốn tỉnh còn lại tại Tây Bắc; tôi còn giúp được bà con các người càng tiến lên một bước trong quan trường.
Tề Yên cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152554/quyen-3-chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.