Lúc này Nguyên Miểu đã đọc nhanh như gió bản thỏa thuận mà Tề Yên đưa ra. Chỉ có thể mắng trong lòng tầm nhìn của cô thật hạn hẹp, ham muốn đủ thứ. Với điều kiện khắc nghiệt như vậy, cô vẫn tưởng mình đang đối phó với những nhân vật nhỏ không có quyền lực sao, hèn chi Phương Minh Viễn lập tức trở mặt, cho dù là ai khác, với điều kiện góp vốn như thế, cũng tuyệt đối không hòa nhã với bọn y được.
Những điều kiện mình đã bàn với cô trước đây, trong đó đều suy xét tới lợi ích bên nhà họ Phương, ít nhất cũng phải khiến nhà họ Phương từ trên xuống dưới đều không cảm thấy bận rộn trong mấy năm này mà chỉ có thể huề vốn, cả lãi cũng không có, đơn thuần làm việc thay cho người khác. Với lại, cho dù sau này nhà họ Tô và nhà họ Quách sau lưng Phương Minh Viễn cảm thấy không hài lòng, cũng có cái để nói. Còn điều kiện của Tề Yên, thật sự là cướp của! Nhà họ Phương đã đầu tư khá nhiều tiền vốn và tâm huyết vào, bận bịu nhiều năm mới có thành quả như ngày hôm nay, Tề Yên chỉ lấy danh nghĩa vì quân đội gom góp quân phí, thì có thể đoạt được gần ba phần trong tay nhà họ Phương? Này còn chưa tính tiền hoa hồng kha khá trong tương lai. Vậy chỉ có thể nói là trí óc cô ta bị chó ăn mất tiêu rồi.
Lúc này trong lòng Tề Yên ngoài hối hận ra còn có chút oan ức, điều kiện mình đề ra thật sự hơi khắc nghiệt, nhưng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152555/quyen-3-chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.