Thật ra hôm nay Nguyên Miểu đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ, mời không ít người có qua lại với công ty cổ phần TNHH nghiệp vụ Trường An, hoặc là có thể nói là những đám quan chức có chút thân tình với gã.
Trong đại sảnh này, ngoại trừ những nhân viên làm việc cho hội quán còn có hơn hai mươi người nữa, xem ra cũng là náo nhiệt.
Nguyên Miểu cùng với mấy người Phương Minh Viễn từ đằng xa tiến tới, thu hút ánh mắt của nhiều người.
- À, đúng rồi.
Nguyên Miểu vỗ trán nói:
- Cậu Phương, có câu này tôi không thể không nói trước, mặc dù tôi tin cậu Phương không phải là người như vậy, nhưng đây là quy định của hội quán Trường An, tôi không thể không nhắc nhở cậu, bằng không lại gây ra phiền toái thì tôi cũng chỉ có thể xin lỗi cậu thôi. Nhìn xem, thanh niên nam nữ mặc chế phục như kia đều là nhân viên của hội quán, đều là nam thanh nữ tú, có thể nói là trăm dặm mới tìm được một, thậm chí còn là ngàn dặm chọn lấy một.Thế nhưng còn lâu cậu mới lay động được lòng họ, trừ phi cậu Phương thật sự muốn bước vào cánh cửa lòng họ. Nói cách khác, chủ nhân của hội quán này sẽ là…ha ha ha….
Nói tới đây, Nguyên Miểu bật cười tự đắc, ý là không cần nói cũng hiểu.
Phương Minh nhìn lướt qua những nhân viên tác nghiệp trong đại sảnh này, quả thật như Nguyên Miểu nói như vậy, nam thanh nữ tú, tiêu chuẩn rất cao, có điều là so sánh với chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152553/quyen-3-chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.