Ở kiếp trước Phương Minh Viễn luôn có ý muốn hướng tới thành phố Ô Hiếu. Năm đó cùng là huyện nhưng lãnh đạo huyện Ô Hiếu lại đi theo con đường phát triển khác với các huyện khác của cả nước, họ kiên trì và gia tăng chiến lược phát triển “Hưng thương kiến thị”, tập trung vào bồi dưỡng, phát triển, nâng cao thị trường, đẩy mạnh phát triển công nghiệp hóa, quốc tế hóa và nhất thể hóa thành thị, đi theo con đường phát triển theo kiểu tự thân vận động mang đặc sắc riêng của khu vực.
Ô Hiếu năm đó cũng chỉ là một huyện nghèo, điều kiện nông nghiệp trong huyện đương nhiên là không tốt, rất nhiều nông dân đành phải ra ngoài buôn bán, gõ trống bán kẹo. Với tình hình như vậy, lãnh đạo chính quyền địa phương suy xét tìm cách để những người có hoàn cảnh khó khăn kia có thể sinh tồn được. Vì thế trong khi rất nhiều huyện thị trên toàn quốc đang mạnh mẽ theo đuổi mô hình “thị trường lớn” thì Ô Hiếu lại mở rộng đăng kí cá thể công thương, cho phép nông dân buôn bán, cho phép mở cửa thị trường thành thị và nông thôn. Một bộ phận hộ kinh doanh thông qua buôn bán đã hoàn thành tích lũy ban đầu của tư bản, có thể tự mua máy móc thiết lập xưởng gia công tại nhà, hình thành mô hình kinh doanh hộ gia đình kiểu “trước tiệm sau xưởng.
Và khi cuộc sống của dân chúng địa phương nơi đó được cải thiện, đối với ủy ban nhân dân Ô Hiếu mà nói, thu nhập từ thuế được gia tăng, phát triển thành thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152479/quyen-3-chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.