Hơn nữa Phương Minh Viễn nhận thấy, với điều kiện hậu đãi nông nghiệp của huyện Bình Xuyên, sau này hoàn toàn có thể cùng phát triển công nông thương nghiệp. Chỉ vì ham muốn một chút lợi nhuận cỏn con mà hủy hoại môi trường đẹp đẽ của huyện Bình Xuyên, vậy thì không khác nào làm chuyện ngốc nghếch như lấy gùi bỏ ngọc.
Có một bộ phận của huyện Bình Xuyên giáp với vùng Li Sơn của Phụng Nguyên, cùng với sự phát triển của thành phố Phụng Nguyên, đất cày ruộng của Phụng Nguyên chắc chắn sẽ bị chiếm dụng một lượng lớn, hơn nữa dân số Phụng Nguyên cũng không ngừng tăng trưởng, đến lúc đó nhu cầu đối với sản phẩm nông sản chắc chắn sẽ lên giá nhanh như đất cày xới bị lật lên. Bất luận là rau, hoa quả, chỉ cần biết cách kinh doanh, đến lúc đó cũng đều có thể có thu nhập kinh tế khả quan, tiền đồ phát triển sẽ hơn rất xa so với những xí nghiệp nhỏ gây ô nhiễm nghiêm trọng kia.
Bánh quả hồng của Bình Xuyên giờ đã được tiêu thụ tại Nhật Bản, thu hoạch được lợi ích và hiệu quả kinh tế khá tốt, chính phủ huyện Bình Xuyên hai năm gần đây cũng không ngừng mở rộng diện tích gieo trồng cây hồng. Hơn nữa Bình Xuyên còn có nhiều thứ như táo, lê, củ sen, chỉ cần tìm được nguồn tiêu thụ thì đều có triển vọng phát triển tốt.
Hơn nữa tục ngữ có câu “tài tử Giang Nam tướng Sơn Đông, đất vàng của Tần Tây chôn hoàng đế”. Tỉnh Tần Tây vào thời xưa luôn là khu vực trung tâm của Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152480/quyen-3-chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.