- Thật là đắt quá!
Nhìn những món trang sức tinh xảo đẹp đẽ muôn hình vạn trạng trong tủ trưng bày, lại nhìn bảng giá bên cạnh đó, Lâm Liên không nhịn được phát ra tiếng than vãn thật lòng. Cái giá đắt đỏ đó thật sự khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình. Dù có lấy địa vị của mình trong sản nghiệp nhà họ Phương bỏ ra số tiền như vậy, cô cũng cảm thấy rất đau lòng. Nhưng là một người phụ nữ, cũng giống như rồng khổng lồ phương Tây trong truyền thuyết vậy, trời sinh đã không có sức đề kháng với những thứ đẹp long lanh như vậy, cho nên mặc dù lòng nhiều lần tự nhủ phải kiềm chế, ánh mắt cô vẫn cứ liếc lên những món đồ trang sức tinh xảo đó.
Lâm Liên khẽ giọng lầm bầm:
- Giá cả tại Nhật đắt quá!
Asohon Kagetsu nghe thấy Lâm Liên nói vậy, không khỏi nhìn theo ánh mắt cô, kinh ngạc nói:
- Đắt á?
- Cô Aso, sao lại không đắt chứ? Cô xem mác giá của mấy món đồ này đi, món nào món nấy đều bằng tôi kiếm tám năm mười năm rồi.
Lâm Liên khẽ sẵng giọng nói. Vốn định đi Hồng Kông, thấy giá cả tại đó đã cao đến khiến người ta cảm thấy phát sợ rồi, giờ mới thấy hóa ra giá cả của Hồng Kông vẫn còn rẻ chán. Hơn nữa trên đường đi, cô cũng đã lưu ý qua giá cả hàng hóa trong các cửa hàng nhỏ hai bên đường, cũng đều cao vút khiến cô khó lòng mà chấp nhận. Tùy tiện mua một vài món đồ cũng đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152454/quyen-3-chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.