Cũng có người đưa ra ý kiến, liệu có phải Phương Minh Viễn đang dùng cách lạt mềm buộc chặt, mượn cớ này để chèn ép giá của công ty cổ phần Thế Gia, từ đó trong cuộc đàm phán chính thức sẽ thu hoạch địa vị càng có lợi hơn, phân được càng nhiều lơn nhuận hơn hay không. Dù sao thì thương trường như chiến trường, để có thể chiếm thế thượng phong trong cuộc đàm phán và thu hoạch càng nhiều lợi ích thì thủ đoạn nào cũng có thể giở ra được.
Trong những hoạt động thương mại của Nhật Bản từ trước tới nay cũng không ít lần bẫy Hoa Hạ, năm đó khi Hoa Hạ nhập về tổng đài điện thoại tự động, Nhật Bản lúc đó có báo giá thấp nhất, do đó đạt được hợp đồng. Nhưng người Nhật Bản đã gài bẫy trong hợp đồng, khi giao sản phẩm, đến phụ kiện cũng không cấp, khi muốn thay đổi linh kiện phải xin phép xưởng của Nhật Bản mới được đổi, mà tiền đổi một bộ linh kiện gần bằng một cái máy mới. Hơn nữa còn phải do người Nhật Bản đích thân tới đổi, tất cả những linh kiện hỏng phải đưa hết về Nhật Bản, không được để lại ở Hoa Hạ, muốn góp vốn cổ phần sản xuất căn bản là không có cửa.
Lúc ấy tuyệt đại đa số các công ty đa quốc gia chỉ đồng ý bán thiết bị cho Hoa Hạ để kiếm lấy khoản lợi nhuận kếch xù, không đồng ý chuyển nhượng bất cứ kỹ thuật nào, đặc biệt là kỹ thuật hợp thành mạch điện quy mô lớn, có công ty thẳng thắn tỏ vẻ:
- Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152455/quyen-3-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.