Thực ra Phương Minh Viễn rất muốn nói “Vậy cô hãy đưa tôi đến Kabukicho phía Bắc đại lộ Tĩnh Quốc, Shinjuku Tokyo đi, chỗ đó nghe nói là khu đèn đỏ lớn nhất của thủ đô Tokyo, thiên đường của đàn ông.” Con đường này sở dĩ được mệnh danh là Kabukicho là bởi ở đó có nhà hát, có rạp chiếu phim, đặc biệt nổi tiếng với rạp KomaGekijo. Đây là một rạp hát cổ truyền của Nhật, mỗi ngày đều biểu diễn kịch samurai truyền thống, opera đương đại và các buổi hòa nhạc… , đến bây giờ vẫn được người dân Tokyo vô cùng yêu thích, nhiều khi, khán giả còn phải đến thật sớm để xếp hàng thì mới mua nổi vé vào cửa nhà hát. Tại đây còn có khu chơi game, câu lạc bộ, nightclup, quán bar, quán café và đủ các loại quán ăn, còn có cái gì mà “phòng tắm Thổ Nhĩ Kỳ”, “phòng tắm hơi”…v.v. Trên con đường không đến nửa km này, các loại cửa hàng nghe nói cũng có khoảng hơn ba ngàn tiệm, trong số đó các loại bar, nhà nghỉ, sàn nhảy, rạp chiếu phim… không dưới hai trăm. Mỗi khi về đêm, Kabukicho lại lung linh ánh đèn, không khí ồn ào náo nhiệt, có không ít những cửa hàng kinh doanh cho đến tận khi trời sáng hẳn. Ở đó câu lạc bộ mọc lên như nấm, không chỉ có đàn ông đến đó ăn chơi trác táng, thậm chí phụ nữ cũng có thể đến đó tìm vui.
Đối với người đàn ông chỉ biết sống trong nội địa, cũng chưa từng đặt chân đến trung tâm ăn chơi như Phương Minh Viễn mà nói, thì cũng khó mà tránh được cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152453/quyen-3-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.