Huyện Xích sau trận tuyết đã không còn thấy cảnh tượng cát vàng ngập như mấy hôm trước nữa. Ở trong các thửa ruộng tuyết vẫn còn bao phủ trắng xóa nhưng ở con đường lên Bắc Kinh hai ngày nay xe đã chạy nên không còn nhiều tuyết đọng trên đó.*
- Năm nay lại được mùa tuyết lớn! Mẹ nó, trận tuyết này tới thật đúng lúc!
Hà Vĩnh Lập đứng trước cửa nhà khách uể oải vươn vai. Tối qua con quỷ nhỏ đó thật sự rất điên cuồng làm y mấy bận muốn ngừng mà không được, mãi đến ba giờ sáng mới ngủ thiếp đi, kết quả là ngủ một cái đến trưa trật mới thèm dậy. Hà Vĩnh Lập xếp ở hàng thứ ba, bác y trước đây là sở trưởng sở cảnh sát huyện Xích, bây giờ đã được điều sang huyện bên làm chủ tịch huyện rồi. Được sự che chở của bác, Hà Vĩnh Lập leo lên được ghế giám đốc nhà khách huyện, tuy không phải là chức quan chính thức gì nhưng ở huyện này nhưng cũng là một vị trí kiếm chác được. Đặc biệt là nhân viên phục vụ trong nhà khách này đều là những người đẹp chọn trong trăm người thậm chí trong cả mấy trăm dặm mới được một người.*
Huyện Xích tuy gần Bắc Kinh, lại có nguồn thực phẩm và suối nước nóng dồi dào nhưng kinh tế lại không phát triển, trong huyện chẳng có một doanh nghiệp lớn nào của nhà nước, mấy doanh nghiệp của huyện thì tình hình làm ăn ảm đạm, dù không đến mức đói nhưng cũng chẳng lấy gì làm tốt đẹp. Vì vậy những người trong huyện chẳng xem chuyện vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152413/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.