Vụ trưởng đã lên tiếng chào hỏi, âm thanh này như sét đánh vào đầu “ong” lên một tiếng.
Tuần Quốc Huy giơ tay ra gạt ông ta sang một bên vội vàng chạy đến bên cạnh Phương Minh Viễn, nhìn thấy thân thể hắn không có dấu vết gì lúc này mới thở phào nhẹ nhõm quay lại nhìn người cảnh sát họ Vương nghiêm nghị nói:
- Chuyện này là thế nào?
Vụ trưởng ty Hoa Bắc thuộc bộ tài nguyên Hoa Hạ ở Bắc Kinh cũng xem như thuộc vào hàng quan chức cao cấp rồi, đối diện với một viên cảnh sát huyện tất nhiên là phải tỏ ra uy quyền rồi, khuôn mặt nghiêm túc kia không phải do giận dữ mà chính là do tự uy mà nên.
Anh Vương này bây giờ cũng có chút ngớ người ra, nhìn thấy xe mang biển số của ủy ban nhân dân thành phố Bắc Kinh, là người trong ngành chẳng nhẽ lại không hiểu điều đó có ý nghĩa gì! Bây giờ anh ta mới để ý, xe của mấy người Phương Minh Viễn cũng mang biển số Bắc Kinh.
“Chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!”
Vương Đội lập tức hiểu rằng mình sẽ gặp phiền phức lớn. Lúc đó sao mình lại không mở to mắt ra mà nhìn chứ, hay chí ít cũng phải hỏi thêm vài câu! Chùm chìa khóa trong tay lúc này giống như có lửa đốt nóng phỏng cả tay!
- Nghiêm!
Vương Đội nhanh nhảu kính lễ với Tuần Quốc Huy, sau đó mới cười nói:
- Chào sếp, hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi. Chúng tôi chỉ là nghe giám đốc Hà nói cần phải chặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152414/quyen-3-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.