Tuyết rơi nhiều một ngày một đêm, giữa trưa ngày hôm sau, sau khi nhóm người Phương Minh Viễn rời khỏi núi, ánh nắng bắt đầu xuất hiện. Phương Minh Viễn mời Uông Đông Khải và Mao Nhị Cẩu đến quán của chị Trình.
- Những cây ăn quả đó các bác đừng chặt nhé, khi đến lúc quả chín thì cứ bảo mọi người trong thôn đem thu hoạch hết xuống.
Phương Minh Viễn vẫn đang uống rượu hoa quả mà Chị Trình mang ra, nói nhỏ với hai người. Hai ngày qua, quán của Chị Trình kinh doanh rất tốt, không kể người của Phương Minh Viễn mấy ngày nay đều ăn cơm, mà Trần Trung đưa ba nghìn tệ thông qua Uông Đông Khải và Mao Nhị Cẩu cho mọi người, nên cũng có không ít người dân trong thôn muốn đến quán ăn để cải thiện. Chị Trình cũng biết đây là do phúc của Phương Minh Viễn, nên đem rượu và thức ăn ra lớn hơn ít nhất ba phần.
- Đều hái xuống?
Tay Mao Nhị Cẩu run lên, suýt nữa thì đánh rơi chén rượu. Các núi xung quanh thôn Quả Tử Câu có hàng vạn cây. Nếu thu hoạch hết xuông thì nhiều vô kể? Có thể đến hàng tấn! Quan trọng là tổ chức người thu hoạch hoa quả đó để làm gì? Trên huyện thì không có nguồn tiêu thụ, mà bản thân hoa quả đó lại có vị không ngon, không ai thích ăn, nếu hái về làm rượu thì nhiều lắm, cũng không thể dùng hết nhiều như vậy.
- Ý đồng chí Phương là...
Lập tức ánh mắt Uông Đông Khải sáng lên. Phương Minh Viễn rõ ràng không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152412/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.