Ở trung tâm huyện Bình Thủy có một vùng đất nhỏ, có thể sau năm 2000 những vùng nhỏ như thế này trong mắt người đời sẽ không là gì, nhưng ở Bình Thủy những năm tám tám này có thể nói đó là nơi cao nhất trong số mấy khu vực ở đây. Có thể sống ở đó nếu không phải là người có quyền nhất cũng phải là người có tiền nhất. Trịnh Quân ở đó có một ngôi nhà ba tầng. Thoải mái nằm trên một chiếc giường lớn, Trịnh Quân ôm một cô gái nằm ngủ ngon lành.
- Reng reng reng
Trong phòng khách vọng lại tiếng chuông làm Trịnh Quân tỉnh giấc.
- Ai vậy chứ?
Trịnh Quân ngái ngủ nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn đang còn tối đen. Anh ta với tay lên bàn lấy đồng hồ.
- Mẹ nó, bây giờ mới chưa đến ba giờ, kể nào ăn no rửng mỡ mà gọi điện thoại cho mình lúc này!
Trịnh Quân đẩy người con gái đang trong lòng ra, người con gái mơ màng lật sang một bên giường.
Không một mảnh che thân, Trịnh Quân tiện tay với chiếc khăn tắm đang để bên cạnh giường quấn quanh người, lúc này mới vừa ngáp vừa đi ra khỏi phòng ngủ, nhấc điện thoại lên hỏi:
- Ai vậy?
- Giám đốc Trịnh, tôi là Tiền Khang ga trưởng ga Bình Thủy.
Trong điện thoại vọng ra một giọng nói, lập tức làm Trịnh Quân phần nào tỉnh ngủ. Bây giờ là nửa đêm, lão già Tiền Khang này sao lại gọi điện cho mình? Mình với ông ta chỉ là quan hệ xã giao, nước giếng không phạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152347/quyen-2-chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.