Xe của đoàn người Phương Minh Viễn đi theo ngay sau xe cấp cứu, rất nhanh đã đến khu đồn trú của quân đội, Trần Quân Khoa được các bác sĩ và y tá chờ sẵn từ trước đẩy vào phòng kiểm tra.
Bốn người Phương Minh Viễn, Lý Quang Dực, Chu Đại Quân và Tôn Chiếu Luân lo lắng đợi bên ngoài.
- Quang Dực, ha ha, quả nhiên là em! Từ dưới thang máy đi lên một người quân nhân trẻ tuổi tên Viễn Viễn cất giọng nói lớn.
- Xuỵt, Đoàn trưởng Lý, đây là bệnh viện! Hơn nữa bây giờ là sáng sớm mong anh đừng làm phiền các bệnh nhân khác!
Người y tá đứng bên cạnh vội vàng nhắc nhở.
- Anh mà còn nói lớn nữa em sẽ đi mách với chị dâu!
- Đừng đừng đừng, tôi biết rồi. Phải nói nhỏ, phải nói nhỏ. Vì gặp được người bạn cũ lâu lắm không gặp nên quên mất!
Người đoàn trưởng họ Lý vội vàng hạ giọng xuống, còn mang theo bộ mặt cười cợt khác hẳn với phong thái hùng dũng vừa rồi, làm Phương Minh Viễn cảm thấy buồn cười.
- Anh Quang Vũ, anh kết hôn lúc nào thế, lại còn có cái bộ dạng nhát cáy kia nữa.
Lý Quang Dực lấy tay che mặt lại làm ra dáng vẻ không hài lòng.
Mặt Lý Quang Vũ bất giác đỏ lên, ngượng ngùng nói:
- Quang Dực, chẳng phải là vì nhìn thấy em mà vui quá hay sao? Cậu cứ im lặng như thế mà đến Bình Xuyên, anh em chúng ta đã nhiều tháng không gặp nhau rồi, sao hôm nay lại nhớ đến Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152348/quyen-2-chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.