Trần Quân Khoa muốn đứng lên để cảm ơn nhưng thân thể anh ta đã quá yếu, trong nửa ngày trời lúc tỉnh lúc mê, hơn nữa lại bị đánh đập ngược đãi vì vậy vừa toan đứng lên hai chân nhũn ra lại phải ngồi xuống.
- Anh đang bị thương, đừng đứng lên nữa!
Phương Minh Viễn vội vàng đè vai cho anh ta ngồi xuống, nói:
- Anh Trần có gì ngồi xuống rồi nói.
Lúc này trong lòng Phương Minh Viễn cũng đang oán giận không dứt. Dù ở kiếp trước chuyện cảnh sát đánh người cũng không có gì là xa lạ nữa, nào là chết trong lúc chơi trốn tìm, trong lúc ngủ, đâm vào tường mà chết… những chuyện kinh khủng hắn đều biết cả nhưng dù sao những chuyện đó cũng không xảy ra bên cạnh hắn nên dù có biết cũng chỉ là đọc được trên mạng mà thôi. Nhưng những tai ương mà Trần Quân Khoa gặp phải lại ở ngay trước mắt hắn, ngay bên cạnh hắn, nhìn thấy người Trần Quân Khoa mình mẩy đầy thương tích, tuy rằng ngoài mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng hắn thì căm hận ngút trời. Hắn hoàn toàn có thể hiểu được là do Trần Quân Khoa quyết ngăn cản bọn chúng chặn hàng hóa nên mới phải nhận những đòn độc ác như vậy.
Trần Quân Khoa cố gắng mở đôi mắt bây giờ đã thâm tím không còn ra mắt người phẫn uất nói:
- Tên cẩu tặc phó ga Hạ đó và bốn bọn kia cũng có phần nữa! Bởi vì tôi không để cho chúng dỡ hàng nên chúng đã dùng vũ lực khống chế tôi. Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152346/quyen-2-chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.