Việc này Hạ Đông Bằng hơi chần chừ, người bộ đội có tên Lý Quang Dực đã có chút không nhẫn nại được nữa. Trên đường đi Tôn Chiếu Luân đã cho anh ta biết sơ tình hình sự việc, người áp tải hàng lần này là một bộ đội xuất ngũ tàn tật đã vào sinh ra tử, anh ta liền nghĩ đến cảnh một anh bộ đội tàn tật áp tải hàng từ Thục Địa trở về trên đường đi lại gặp thêm chuyện này nữa thì bất trắc như thế nào là có thể tưởng tượng được. Vì vậy sự chần chừ của Hạ Đông Bằng làn cho anh ta càng bực mình.
- Trưởng ga Hạ xin đừng ở đây kéo dài thời gian thêm nữa! Tôi nhận lệnh đến đây, đội trưởng còn đang đợi điện thoại của tôi để biết tình hình. Ông cứ như vậy đến khi đội trưởng của chúng tôi tức giận thì ông gánh không nổi đâu!
Phương Minh Viễn ngạc nhiên nhìn anh ta, thật không ngờ một kẻ kiêu ngạo như Quách Thiên lại ngồi trực điện thoại đợi tin tức, nhưng ông ta hình như vẫn chưa được gọi là đội trưởng thì phải.
- Đội trưởng?
Hạ Đông Bằng càng thêm run rẩy. Một người trong quân đội là lớn cỡ nào mà đã được gọi là đội trưởng rồi? Hơn nữa đây chẳng phải chỉ là một cửa hàng kinh doanh tư nhân ở huyện sao, sao lại có quan hệ với tướng tá bộ đội nữa chứ?
- Trưởng ga Hạ, nếu ông còn dây dưa nữa vậy tôi sẽ báo cáo với đội trưởng để ông ấy phái quân đội đóng ở Bình Thủy đến điều tra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152345/quyen-2-chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.