- Dẹp, dẹp hết cho tôi!
Cảnh sát Tiền dùng dùi cui đập lên trên quầy, mấy đồ vật để trên bàn khua lẻng kẻng.
- Anh Tiền, có phải hỏi trước không?
Người đi theo cảnh sát Tiền đến không giống y, không tin lắm vào chuyện này. Y nhớ vừa rồi Dư Nhị có nói trong ba người này có ông chủ quán ăn. Chu Đại Quân và chủ tịch huyện Lý đều có thể có quan hệ với ông chủ quán ăn, trong huyện Bình Xuyên cũng có một người. Hơn nữa, theo tin tức mới nhất, chính xác là bọn họ cũng đang chuẩn bị khai trương một quán ăn mới trong nội thành huyện Bình Xuyên. Y nhìn mấy người ở phía sau Phương Minh Viễn đang khép nép, đáng tiếc là bảng hiệu còn chưa treo lên.
- Hỏi cái gì mà hỏi? Có chuyện gì để hỏi chứ? Chẳng qua là một đám xấu xa làm loạn thôi.
Cảnh sát Tiền không kiên nhẫn, khoát tay áo nói, trong lòng không khỏi vì thành công của mình mà sử dụng thành ngữ đắc chí đã học được của cô gái hôm qua.
- Sếp, em thấy nên cẩn thận một chút thì hay hơn, anh không nghe người ta nói qua sao?
Người còn lại tiến đến gần cảnh sát Tiền, nói nhỏ vào tai.
- Tôi nói này Tiểu Quan, Tiểu Lý, hai anh sao nói nhiều vô ích quá. Kêu bọn họ tới đây cho tôi nói chuyện, cứ lề mề như đàn bà thế thì đi về đội đi, đừng đi theo tôi nữa.
Cảnh sát Tiền bị ngăn cản đã nổi giận, quay lại khiển trách hai người.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152271/quyen-2-chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.