Phương Minh Viễn không biết rằng đêm qua có hai người vì hắn mà trằn trọc. Một kẻ thích ngủ nướng như hắn mà đến sáng sớm ngày thứ hai cũng đã dậy rất sớm cùng Phương Bân ra bến xe đón người.
Hôm nay là cuối tuần, khi biết Phương Minh Viễn muốn đi Phụng Nguyên, cả Triệu Nhã và Phùng Thiến đều muốn đi cùng đến đó chơi, Phùng Ái Quốc và Triệu Kiến Quốc không còn cách nào khác nên đành chấp nhận để hai bọn họ đi, Lưu Dũng biết được thông tin này từ Triệu Nhã cho cũng muốn đi theo. Ở trong thị trấn, Phùng Ái Quốc tiễn ba người lên xe, bọn Phương Minh Viễn đón xe bên này, tránh việc có quá nhiều người muốn đi cùng.
- ngggggggg!
Phụng Nguyên còn chưa vào hạ, buổi sáng vẫn còn khá mát mẻ, Phương Minh Viễn ngồi trên ghế bất giác ngáp dài một cái. Hắn vốn là một con “cú mèo” chính hiệu, càng về khuya càng tỉnh táo, nhưng đến sáng thì cứ uể oải như không còn chút sức sống nào.
- Minh Viễn, chúng ta tới hơi sớm, chuyến xe đó phải nửa tiếng nữa mới vào bến. Không biết chừng trên đường đi có chuyện gì thì còn đến muộn hơn nữa.
Phương Bân vừa chạy đi tìm nhân viên để hỏi thăm quay lại, vừa nói vừa nhét vào tay hắn mấy cái bánh bao.
- Cũng không có cách nào cả, chúng ta đành ngồi ở đây chờ vậy.
Phương Minh Viễn cẩn thận cắn một miếng bánh bao, uống nước từ trong nhân bánh chảy ra xong mới bắt đầu ăn bánh. Khẩu vị bánh bao chính hiệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152242/quyen-2-chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.