Tô Ái Quân thoáng hơi run, một lúc lâu sau bất đắc dĩ nói:
- Lưu Lam, điều này người khác không biết, em còn có thể không biết sao? Nếu nói là nợ ân tình thì Tô gia nợ Phương Minh Viễn. Lúc trước nếu hắn không nhắc nhở anh, anh lại nói cho cha, thì bản triển khai quy hoạch căn bản sẽ không nhắc tới việc tăng vận tốc của ngành đường sắt. Mà chính vì báo cáo đó, thì cha mới có địa vị như bây giờ. Mà Tô gia chúng ta giúp hắn tuy nhiên cũng chỉ là một phần nhỏ …
- Cũng không thể nói như vậy, hiện tại có lẽ chỉ giúp đỡ một phần nhỏ nhưng đối với nhà Phương Minh Viễn mà nói thì đó là đã giải quyết một rắc rối lớn. Minh Viễn đã có ý như vậy, anh đâu cần phải tách biệt ra như thế? Trong phần sản nghiệp này có phần của anh, sau này anh giúp đỡ cũng không phải là danh chính ngôn thuận sao?
Lưu Lam khuyên giải nói
- Cuộc sông vẫn còn rất dài, sau này có thể trợ giúp Phương gia cũng được, em thấy Minh Viễn không cần để ý đến chỗ cổ phần này, anh đâu cần phải kiên trì vậy. Hay là anh không tin Phương Minh Viễn, sợ hắn sau này gây chuyện sẽ liên lụy đến họ Tô?
Tô Ái Quân thấy hơi khó tin một chút.
- Có thật Minh Viễn nói như vậy không?
Nhìn thấy Tô Ái Quân hơi dao động, trong lòng Lưu Lam thầm khâm phục Phương Minh Viễn, nếu lúc tối cô và hắn không nói chuyện, và nói lại toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152241/quyen-2-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.