Ngay đêm hôm ấy, Tô Ái Quân và Miyamoto đều trằn trọc.
Tô Ái Quân đã kể từ đầu chí cuối cuộc nói chuyện giữa anh ta và Phương Minh Viễn cho cha là Tô Hoán Đông nghe, còn làm như thế nào thì anh ta không cần quan tâm, kinh nghiệm làm quan của Tô Hoán Đông so với anh ta sẽ cho ra một kết quả tốt đẹp. Anh ta để ý là nếu thật theo như lời Phương Minh Viễn nói, về điểm này trong nhà còn vốn gửi ngân hàng chẳng phải là giảm giá trị đi sao? Tô Ái Quân là một người độc lập, tự thân rời khỏi nhà, anh ta vốn không có ý xin tiền nhà dù chỉ một đồng. Tuy nói là hàng tháng toàn bộ chi tiêu cuộc sống trong gia đình đều từ quốc gia, căn bản tiền lương của cha mẹ không cần sử dụng đến, tiền còn lại là giữ cho ba anh chị em hắn. Nhưng Tô Ái Quân lại cảm thấy, không phải chỉ làm việc cho một mình mình mà phía sau còn có gia đình.
Mấy năm qua, anh ta tuy là ít tránh được nhưng cũng có một chút hoa lợi, khi kết hôn tình hình kinh tế túng bấn, vợ con chỉ có thể về thủ đô thăm hỏi cha mẹ mà cũng chưa thể tính chuyện được đi dạo thăm thủ đô. Hiện giờ vợ đang có thai, mà tiền gửi ngân hàng không quá hai ngàn tệ, nếu thật như lời Phương Minh Viễn nói, cải cách giá cả sẽ dẫn đến cơn bão tranh nhau mua, hàng hóa sẽ trở nên khan hiếm, vậy chẳng phải là vợ con sẽ khổ sao?
- Ái Quân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152240/quyen-2-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.