Làm sao vậy?
Tô Ái Quân để ý thấy Phương Minh Viễn thay đổi cảm xúc.
- Chú Tô, hiện nay có phải cấp trên chuẩn bị phương án cải cách thả nổi giá cả không? Có phải tính toán thả tự do giá cả đại đa số hàng hóa, để thị trường tự quyết định phải không?
Phương Minh Viễn nói nhỏ.
Tô Ái Quân ngạc nhiên liếc qua Phương Minh Viễn, đứa bé này có lối suy nghĩ nhanh như sóc à, tuy mình nói đến giá cả trứng gà và thịt lợn, thế nào mà hắn liền nghĩ tới chính sách quốc gia rồi.
- Có tin đồn vậy, nhưng hiện tại vận chưa có phê bản thảo phương án đó, làm sao cháu lại quan tâm đến chuyện này?
Phương Minh Viễn khẽ thở dài, không phải người trải qua phong trào tranh mua, không thể tưởng tượng được, lúc đó là cảnh tượng điên khùng, mọi người hết thảy đều đến cửa hàng, dường như không cần tiền như bình thường mà đem hết tiền trong nhà ra, không biết là có dùng được hay không, chỉ cần nhìn thấy là mua ngay. Cái kiểu điên khùng đó phổ biến như tín đồ tôn giáo. Mọi người đều như nhau, nếu giá cả biến động lên cao đều làm cho hộ phản ứng gay gắt. Mà điều này những người lập ra chính sách không để ý. Hắn nhớ không nhầm thì phong trào này đã quét qua toàn bộ Trung Quốc rộng lớn, kéo dài hơn mười ngày, là chuyện trước nay chưa hề có. Vì thế, quốc gia không thể không kêu gọi nhiều lần, yêu cầu các nơi ổn định giá, và cam đoan cung ứng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152239/quyen-2-chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.