Có những lời này của Lý Đông Tinh, Phó Trưởng trấn Thành Công không dám ngăn cản, nếu lại ngăn cản thì là coi thường lãnh đạo, chỉ có điều trong lòng y không ngừng la mắng Tôn Vũ, chuyện quan trọng này mà không sớm cử người đến báo cho gã biết, để gã nghĩ mọi biện pháp làm yên lòng nhà họ Phương, làm sao để tình hình náo loạn như bây giờ, không ngờ nhà họ Phương lại nói ra trước mặt Chủ tịch huyện.
Đương nhiên rồi, gã càng hận nhà họ Phương, ánh mắt nhìn Phương Bân và Phương Minh Viễn, loáng thoáng lộ ra vài phần sát khí. Lần này, xem ra trong mắt của những người đồng nghiệp Phó trưởng trấn Thành quá mất mặt rồi. Chẳng những không thể áp đảo được nhà họ Phương mà ngược lại hại chính mình. Ngày sau lan truyền ra ngoài, gã lên làm Trưởng trấn thì uy tín trong chính quyền thị trấn nhất định sẽ bị hao tổn, thậm trí trở thành trò cười cho đồng nghiệp! Nhưng gã cũng hiểu rõ, nhất thời gã không có cách nào lấy quán ăn nhà họ Phương, có mối quan hệ này với Lý Đông Tinh, chính gã muốn trà thù nhà họ Phương, cũng phải thật cẩn thận, không thể để nhà họ Phương nắm được chỗ sơ hở gì nữa.
Đối với Triệu Quế Vinh, gã cũng phải nổi giận, gã đường đường là một Phó trưởng trấn, nếu cô ta có chút liên quan với nhà họ Phương, thì phải nói ra chứ, như thế nào thì cũng phải giữ cho gã chút thể diện, với nhà họ Phương từ từ mà xin tha thứ, ngấm ngầm hại sau lưng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152234/quyen-2-chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.