Lúc này các nhân viên lái xe của chính quyền huyện và thị trấn đang ở trong phòng lớn tầng dưới ăn cơm. Nhân viên công tác ở thị trấn có ý kéo gần quan hệ trên dưới, tuy hai bên phòng nhưng nói cười rất vui vẻ. Do nhóm lái xe không thể uống rượu cho nên tất cả mọi người đều uống đồ uống thường. Mọi người nói chuyện đông chuyện tây, cuối cùng nói tới chuyện quán cơm nhà họ Phương.
- Các chú đúng là được hưởng lộc ăn, bánh canh đầu cá nhà họ Phương, lúc nào muốn ăn liền được ăn. Hiện tại trong huyện quán ăn nhà họ Phương đúng là tiếng tăm lẫy lừng, không ít quán ăn cũng bán món bánh canh đầu cá nhưng so với ở đây tất cả đều là đồ bỏ đi, quả thật không chê vào đâu được!
Một vị lái xe vừa đang ăn bánh canh vừa không hết lời khen ngợi nói.
- Cũng không biết họ khi nào mới chuyển quán ăn vào trong huyện?
- Rất nhanh thôi, qua mấy ngày nữa quán ăn nhà họ Phương đoán chừng sẽ thay đổi chủ nhân.
Bên cạnh có người khẽ cười nói:
- Quách đại đầu biết chưa? Quách đại đầu coi trọng nơi này, nghe nói đang muốn thu mua lại quán ăn nhà họ Phương, đến lúc đó trong huyện Bình Xuyên của chúng ta có bánh canh đầu cá chính cống rồi! Anh nhịn vài ngày nữa là được rồi!
- Quách Lượng - Quách đại đầu?
Người lái xe kinh ngạc hỏi.
- Ngoại trừ y ra, còn có ai gọi là Quách đại đầu. Anh nói, khi Quách đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152235/quyen-2-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.