Sáng sớm, Tư Đình cứ như thường lệ làm bữa sáng tại nhà của mình, đợi xong xuôi mới sang nhà định gọi Diệc Yên.
Hắn lên phòng cô, không ngờ lúc này cô vẫn còn ủ mình trong chăn ngủ nướng. Khác với mọi lần, hôm nay sắc mặt của cô dường như không được tốt cho lắm, hai lông mày hơi nhíu lại.
Thấy cô lầm lì hé mắt nhìn mình, Tư Đình cảm thấy có lẽ là do vết thương tối qua nên cô mới khó chịu như vậy.
- Bây giờ em cảm thấy trong người như thế nào? Nói anh biết, ăn sáng xong anh đưa em đến bệnh viện khám tổng quát một lượt.
Nghe đến hai chữ "bệnh viện" Diệc Yên ngay lập tức bật dậy, cho dù cơn đau âm ỉ ở bụng đang không ngừng hành hạ cô thì cũng không thể đáng sợ bằng cái thứ gọi là bệnh viện kia.
- Không cần đâu, em không sao cả. Tại em lười biếng xuống giường thôi, anh đừng có mà lúc nào cũng đem hai từ bệnh viện ra uy hiếp em nữa!
Vốn dĩ đây chỉ là triệu chứng báo hiệu "mùa dâu" của cô sắp tới mà thôi, đâu nghiêm trọng tới mức phải đi khám.
Lần này Tư Đình thật sự là lo lắng cho Diệc Yên, dù sao vết thương hôm qua đối với thân nữ nhi yếu đuối như cô thì không hề nhẹ chút nào, đến hắn nhìn còn cảm thấy đau thay cho cô nữa ấy là.
Nhưng Tư Đình biết Diệc Yên không thích đến bệnh viện nên cũng không nhắc lại nữa, chỉ nhắc nhở:
- Vậy thì dậy qua nhà anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-mai-yen-dinh-nghia-tinh-tram-nam/2661466/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.