Chuyện Phó Dư Hàn thiếu tiền quả thật rất dễ đoán.
Cậu không thích phải xếp hàng chờ đến lượt, cho nên mỗi tuần thường sẽ chọn hai buổi sáng ít người đi nạp tiền vào thẻ cơm ở trường, chuyện này gần như chưa từng thay đổi. Thế nhưng tuần này Phó Dư Hàn không đi.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian gần đây cậu có nhiều hành động khác thường, lại thêm số dư ít ỏi còn lại trong thẻ cơm, vì vậy rất dễ dàng đưa ra kết luận.
Lại nói cũng thật khéo, trong tay Văn Dục thật sự có một công việc làm thêm có thể giới thiệu cho cậu, nhưng công việc này có hơi……
Nếu bây giờ vẫn đang là lúc nghỉ hè, hắn sẽ không lo lắng nhiều như vậy. Nhưng gần đây Văn Dục có chút để tâm quan sát Phó Dư Hàn khá nhiều, điều này khiến hắn nhận ra cậu vốn không phải là kiểu người như trước đây hắn từng nghĩ, trái lại có chút không thể nói rõ.
“Cái gì?” Phó Dư Hàn truy hỏi, “Tôi nói này Dục ca, cậu có biết là nói chuyện chỉ nói một nửa sẽ khiến người ta chán ghét không hả.”
Văn Dục khẽ nhếch khóe miệng, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Trong tay tôi thật ra có một việc làm thêm…… Nhưng có hơi không được đứng đắn.”
Phó Dư Hàn sửng sốt.
Chuyện này đối với cậu mà nói, chẳng khác nào đưa than trong ngày tuyết rơi. Phó Dư Hàn lập tức tỉnh táo tinh thần: “Cậu nói thử xem?”
“Tôi có một người bạn…… Mở quán bar…… Hiện đang tuyển người thác rượu……” Văn Dục bỗng nhiên cau mày, ánh mắt rơi xuống chiếc lá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399510/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.