Công việc này so với cái trước nghe có vẻ còn không đứng đắn hơn.
Nhưng nếu nói về môi trường làm việc thì chụp ảnh quả thật yên tĩnh hơn nhiều so với quán bar. Phó Dư Hàn không uống rượu, mặc dù cậu cảm thấy mình có thể uống được loại đồ uống này.
Một cơn gió thổi qua, cuốn những chiếc lá rơi xuống, va vào chân sắt của chiếc ghế dài, phát ra vài âm thanh trầm đục. Phó Dư Hàn bỗng nhiên hoàn hồn, hất tay Văn Dục ra: “Tôi còn tưởng rằng sáng nay cậu nói ‘hỏi thăm công việc khác’ là lừa tôi.”
“Vậy tôi sẽ trực tiếp nói cho cậu biết, ‘Đừng nghĩ nhiều’.” Văn Dục vân vê đầu ngón tay, nhẹ nhàng rút trở về.
Tóc Phó Dư Hàn hơi dài, khiến lúc tay hắn sờ lên sau gáy nửa là trơn bóng, nửa là mềm mại, cảm giác có chút kỳ diệu. Văn Dục đang trầm tư, đối phương đột nhiên mở miệng hỏi một câu: “Vì sao cậu lại muốn giúp tôi?”
“Hả.” Văn Dục nghĩ nghĩ, “Không biết, chỉ đơn thuần muốn giúp thôi. Có thể là do cảm thấy…… Sang năm mọi người đều đến thủ đô, nếu thiếu đi một đối thủ sẽ vô cùng nhàm chán.”
Phó Dư Hàn nhìn hắn một lúc: “Thật ra, tôi cho rằng cậu sẽ chọn ra nước ngoài.”
“Tôi có thể ra nước ngoài bất cứ lúc nào.” Văn Dục cụp mắt, nhẹ nhàng cười một cái, “Xuất ngoại cũng không có bao nhiêu thú vị.”
“…… Sao cậu cái gì cũng không thú vị vậy hả.”
“Con người tồn tại vốn dĩ rất nhàm chán.” Văn Dục ngước mắt lên nhìn cậu, cười nói: “Nếu không thì cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399511/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.