“Quả nhiên ở chỗ này.”
Phó Dư Hàn đi một tiết không về, lúc đầu Văn Dục cũng không quan tâm, lại không ngờ vừa tan học đã bị Chu Văn Khang gọi đến nói chuyện.
Từ chuyện “Hai ngày nay có phải Phó Dư Hàn ở nhà em hay không” cho tới “Gần đây trạng thái Phó Dư Hàn thế nào”, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều nói qua một lần.
Chi tiết đến mức, nếu đổi thành một người khác nhất định sẽ không trả lời được.
Tuy nhiên, người được hỏi lại là Văn Dục —— nếu trường học có dạy riêng một khóa về “Nghiên cứu hành vi con người”, Văn Dục nhất định sẽ đăng ký đầu tiên.
Hắn thích quan sát người khác về hành vi, biểu tình, động tác, giọng điệu, sau đó tự vui vẻ với những gì quan sát được. Phó Dư Hàn, người nằm trong danh sách tìm niềm vui của hắn, đã bị Văn Dục âm thầm quan sát không biết bao nhiêu lần.
Cho nên chuyện trả lời thầy chủ nhiệm đương nhiên không thành vấn đề. Văn Dục không chỉ yêu thích quan sát con người, mà nhiều năm qua cũng đã đúc kết ra được cách thức tốt nhất đối phó với giáo viên, vừa có cơ hội liền mang ra áp dụng.
Hắn biết cách làm thế nào trấn an một thầy giáo đang lo lắng cho học sinh của mình.
Vấn đề là thời điểm và đối tượng lần này lại rất khéo —— Phó Dư Hàn đến tột cùng đã nói với Chu Văn Khang những gì?
Bởi vì chút xíu lòng hiếu kỳ đó mà Văn Dục chân trước vừa bước ra khỏi văn phòng, chân sau liền đi tìm người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399509/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.