“Chủ yếu là bởi vì mấy bài này quá đơn giản.” Văn Dục không ngẩng đầu nói.
“……”
Cùng một loại bài tập, Phó Dư Hàn mất tận hai mười phút mới làm được hai bài, thế nhưng Văn Dục lại làm xong rất nhanh, sau đó người này còn nói một câu “quá đơn giản.”
Phó Dư Hàn nghiêm túc hỏi: “Cậu lại muốn gây sự với tôi đúng không?”
Văn Dục phụt một tiếng bật cười: “Lại muốn hẹn thời gian cũ, địa điểm cũ ‘đánh nhau’ sao.”
Hắn vẫn nhìn chăm chú vào bài thi trước mặt, khóe mắt lại khẽ cong lên một độ cung rất nhỏ. Phó Dư Hàn nhìn một chốc, đột nhiên thở dài: “Thật ra, nếu cậu không nói chuyện thì cũng không đáng ghét như vậy.”
“Vậy cậu cứ tiếp tục chán ghét tôi đi, tôi cảm thấy, dáng vẻ cậu chán ghét tôi khá là thú vị.”
Trong lúc nói chuyện, Văn Dục đã làm đến bài tập cuối cùng. Hắn tạm dừng một chút, cây bút kẹp giữa kẽ ngón tay chậm rãi xoay một vòng, sau đó tiếp tục viết.
Cái bài tập cuối cùng kia, rạng sáng nay Phó Dư Hàn xem mười phút cũng không biết phải làm thế nào, hiện giờ thấy Văn Dục làm được nhanh chóng thế này, không khỏi có chút hâm mộ.
“Câu cuối cùng này cũng đơn giản sao.” Cậu nhẹ giọng hỏi.
“Ừm. Bài tập dạng này tuần trước tôi đã làm qua, bài này hơi khác một chút, nhưng cách làm cũng tương tự.” Văn Dục ngước mắt nhìn cậu một cái, “Cậu không làm được phải không?”
“……” Phó Dư Hàn ngừng một chút, “Không có.”
“Cậu nhờ tôi chẳng lẽ tôi không giúp.” Văn Dục cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399508/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.