Làm “người may mắn” duy nhất bị nhằm vào, Phó Dư Hàn đã sớm biết Văn Dục vốn không ôn hòa dễ gần giống như vẻ bề ngoài, tính cách thậm chí còn có phần ác liệt.
Nhưng Phó Dư Hàn tưởng rằng đó chỉ là đối với một mình cậu.
Hôm nay xem ra, có lẽ hắn đối với tất cả mọi người đều lạnh nhạt như nhau.
Phó Dư Hàn đang xuất thần, di động trong tay đột nhiên vang lên, cậu nhăn mày, bấm tắt chuông cuộc gọi.
Văn Dục ngước mắt hỏi: “Sao không nhận?”
“Mẹ tôi.” Phó Dư Hàn nhẹ giọng nói.
Văn Dục nhìn cậu một lát, không nói gì, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Không lâu sau, điện thoại Phó Dư Hàn lại vang lên lần nữa, cậu cũng giống như lần trước tắt chuông, lại không ngờ Văn Dục đột ngột đứng lên, trước khi Phó Dư Hàn kịp phản ứng đã cầm lấy điện thoại của cậu, ấn hai cái vào nút nguồn, một ngắn một dài.
“Tắt máy rồi.” Văn Dục nói xong, đem điện thoại trả về.
Phó Dư Hàn: “……”
Nếu là lúc bình thường, có thể Văn Dục sẽ nhân cơ hội này truy hỏi cậu chuyện gia đình, hoặc là vừa ung dung ăn cơm, vừa xem cậu chiến đấu với tiếng chuông như lấy mạng gọi đến liên tục, tuyệt đối không có khả năng làm ra hành động như bây giờ…… Này gần giống như là “quan tâm” vậy.
Cho nên, có lẽ hắn đã uống nhiều rồi?
“Nhìn tôi làm gì.” Văn Dục nhẹ nhàng như không nói, “Ba mẹ gọi đến, muốn cúp thì cúp, không có gì quan trọng cả.”
“……” Phó Dư Hàn hơi tức giận, “Tưởng tôi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399507/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.