Nói muốn đến nhà Dương Phàm tá túc tuyệt đối không phải bởi vì tâm tư không trong sáng gì, đơn giản chỉ là quen thuộc. Bạn bè của Phó Dư Hàn không nhiều lắm, quan hệ tốt đến mức có thể ở nhờ có lẽ cũng chỉ có một mình Dương Phàm.
Nhưng nếu cẩn thận suy xét lại, cậu chỉ là muốn tìm một nơi ở tạm, đi đâu mà chẳng được.
Nhưng mà vừa nhắc “Đến nhà Văn Dục ngủ lại”, nghe thật giống như có ai đó ném một miếng băng mỏng vào cơn gió khô nóng cuối hè, ngọn gió thổi qua, khiến cánh tay Phó Dư Hàn giống như bị điện giật, thoáng chốc nổi lên một tầng da gà.
Chẳng biết là do khó xử hay ghê tởm, gương mặt Phó Dư Hàn lập tức lộ ra biểu cảm chán ghét. Thế mà, cái kẻ đang đứng trước mặt lại chẳng hề đồng cảm chút nào, ngược lại còn đối với biểu tình khó chịu hiếm thấy của cậu bừng bừng hứng thú.
“Nếu cậu không nói gì, vậy tôi coi như là cậu chọn cái thứ nhất.” Khoé môi Văn Dục lần nữa treo lên nụ cười như có như không, bàn tay đưa vào trong túi quần sờ sờ di động, “Tôi gọi cho Dương Phàm……”
Nửa câu cuối, tiếng của hắn ngày càng nhỏ đi, ngược lại giọng mũi càng trở nên rõ ràng. Phó Dư Hàn nghe ra được trong đó một chút cảm giác say, cau mày, giơ tay giành lại điện thoại trước khi hắn kịp ấn xuống: “Dương Phàm còn chưa tan học đâu……. Cậu uống nhiều rồi phải không?”
“Tan học?” Giọng nói của Văn Dục rất nhẹ, hắn cúi đầu nhìn bàn tay Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399506/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.