Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comBuổi chiều trước khi tan học, Văn Dục đang làm bài tập vật lý, vì để làm xong trong một lần, hắn nán lại phòng học thêm hai mươi phút, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong phòng chỉ còn lại Cát Nhiên.
Cô đứng trước bàn hắn, có chút cảm thán: “Cậu làm bài vật lý không cần phân tích sao?”
Văn Dục theo thói quen treo nụ cười lên mặt: “Có chứ.”
“Không thấy cậu nháp gì cả?”
“Tính toán trong đầu.”
“Lợi hại thật.” Cát Nhiên tức khắc lộ ra biểu cảm hâm mộ, “Tớ thấy cậu làm rất nhanh nha…… Tớ làm không được, vật lý là sở đoản của tớ.”
Văn Dục cười cười, không muốn tiếp tục đề tài này, “Cậu không đi ăn cơm sao?”
“Chờ cậu đó.” Cát Nhiên quơ quơ chìa khoá, “Hôm nay Phó Dư Hàn không đến, tớ khoá cửa.”
Khoá cửa?
Văn Dục ngẩn người: “Lát nữa không phải còn tiết tự học buổi tối sao?”
“Giờ cơm chiều phòng học không có ai, khoá cửa vẫn tốt hơn. Khu này chẳng phải thường có không ít người bên ngoài đến mượn sân bóng dùng sao? Nếu không khoá, ngộ nhỡ bọn họ ném vào thứ gì —— Lát nữa cơm nước xong tớ sẽ đến mở lại.”
“À…… Cậu không nói sớm, tôi sẽ không ở đây làm bài, có làm chậm trễ thời gian của cậu không?”
Văn Dục nở nụ cười ôn hoà, đem bài tập vừa làm xong nhét trở lại ngăn kéo, xách túi đứng lên. Cát Nhiên thấp hơn hắn, lúc Văn Dục đứng dậy tầm mắt cũng tự nhiên rũ xuống, lơ đãng hỏi: “Khoá cửa thì có liên quan gì đến Phó Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399489/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.