Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comÁnh nắng ban mai dịu nhẹ bao phủ khắp hành lang sân trường, Phó Dư Hàn đứng trước cửa văn phòng, không hiểu sao cảm thấy có chút lạnh. Tháng chín, cái nóng mùa hạ vẫn còn chưa tan, nhưng sáng sớm và chiều tối lại dần dần có thêm hương vị thu về.
Đúng lúc này, người vẫn luôn đứng quay lưng về phía cửa – Văn Dục – đột nhiên di chuyển vị trí, tiến đến bên cạnh Chu Văn Khang. Này đại khái là hắn muốn xem đồ vật đặt trên bàn, nhưng khóe mắt đuôi mày lại khẽ đảo qua Phó Dư Hàn ——
Ánh sáng trong đôi mắt hẹp dài nhẹ nhàng lưu chuyển, sau đó mang theo ý cười không tiếng động lui về, trở lại trên bàn làm việc.
Phó Dư Hàn ngẩn ra, đột nhiên không biết sự bực bội trong lòng mình từ đâu mà đến, luôn có cảm giác bị ánh mắt nhẹ nhàng bâng quơ kia trêu đùa.
Trong chớp mắt, cậu thậm chí cảm thấy mình thật giống một con mèo hoang.
Nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.
Phó Dư Hàn không muốn suy nghĩ tiếp nữa, nhanh chóng trở về phòng học cầm theo tập tranh, từ cửa sau lớp học đi ra ngoài.
Tam Trung có mấy toà nhà dạy học, các toà nhà được nối tiếp nhau bằng hành lang trên không, thoạt nhìn giống như mê cung, có vài chỗ bí mật chỉ có học sinh trong trường mới biết.
Phó Dư Hàn đi xuống lầu, xuyên qua một hành lang dài quanh co, đi thẳng tới bên cạnh phòng thí nghiệm.
Đây là nơi xa nhất về bên phải của toà nhà dạy học, vách tường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399490/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.