Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comPhó Dư Hàn: “……”
Cậu đã không còn lời nào để nói.
Từ trước đến giờ, Phó Dư Hàn chưa từng thấy Văn Dục nổi giận, hôm nay lần đầu tiên chứng kiến, khiến cậu nghi ngờ người này mắc chứng tinh thần phân liệt.
‘Phó ca của chúng ta’ là xưng hô cái quỷ gì?
“Kiềm chế chút.” Phó Dư Hàn vỗ lên cổ tay Văn Dục, “Phát giận lớn như vậy làm gì?”
Cậu nói xong, ánh mắt lạnh lùng quét từ trên mặt Tiền Khải Nhạc sang mấy người phía sau cậu ta, sau đó lại đảo về, nhẹ giọng nói: “Buổi sáng tôi đã nói qua, nếu cậu lại đến, tôi sẽ đánh gãy cái chân thứ ba của cậu? Cho rằng tôi nói chơi thôi sao? Cho cậu ba giây, hoặc là lập tức biến khỏi nơi này, hoặc là bị tôi đánh, đánh tới lúc các cậu lăn đi mới thôi, tôi không nói giỡn.”
“Các cậu đừng nhìn Văn Dục, người ta còn phải thi đại học, nhưng tôi không giống cậu ta. Bị nhà trường xử phạt đối với tôi không sao cả, hiểu không?”
“Ba ——”
Sắc mặt Tiền Khải Nhạc thay đổi. Văn Dục bỗng chốc buông cổ tay hắn ra, liếc xéo về phía Phó Dư Hàn.
Phó Dư Hàn tay đút túi quần, một tay khác giơ lên ba ngón, chầm chậm thu về từng ngón một.
“Hai ——”
Hai người phía sau kéo kéo vạt áo Tiền Khải Nhạc, sắc mặt cũng không quá tốt.
Phó Dư Hàn vẫn luôn nói được làm được, nếu thật sự đánh vào chỗ đó, mọi người đều là nam sinh, là ai cũng sẽ không chịu nổi.
Hai người kia mỗi người một bên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399488/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.