Hai người bọn họ ăn xong một bữa cơm đơn giản.
Văn Dục tùy tiện hồi âm cho bí thư của Văn Tự Minh một tin —— “Chuyện về nhà cũ có thể cân nhắc, nhưng mà trước khi công bố thành tích, tốt nhất ông đừng nên làm phiền tôi” —— sau đó mới cùng Phó Dư Hàn ra ngoài.
Thời tiết hôm nay khá tốt. Nói ra cũng kì quái, cho dù cuối tháng năm thời tiết có như thế nào, thì mấy ngày trước và sau kỳ thi đại học hàng năm, mặt trời luôn luôn lên cao rực rỡ. Phó Dư Hàn mặc một chiếc áo thun đơn giản, bước ra khỏi nhà được ánh mặt trời chiếu vào, màu sắc làn da gần như hoà làm một với quần áo.
Văn Dục đi theo phía sau bỗng nhiên sửng sốt, bắt lấy cánh tay cậu: “Đợi một chút.”
Phó Dư Hàn bị ánh nắng thiêu đốt đến mức gần như không thể mở mắt, cậu híp mắt quay đầu lại: “Hả?”
“Ở đây chờ tôi.”
Văn Dục nói xong liền vội vàng bước vào cửa hàng tiện lợi ở gần đó.
Phó Dư Hàn không hiểu ra sao.
Mãi đến khi đối phương quay trở lại, xé ra một miếng băng keo cá nhân dán lên gáy cậu, lúc này Phó Dư Hàn mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt cậu khẽ biến: “Cậu……”
“Ngoài ý muốn.” Văn Dục thuận tay sờ sờ lên cổ cậu, đầu ngón tay lưu luyến không rời mà buông ra, thấp giọng nói, “Nếu là mùa đông thì sẽ không bị lộ như vậy.”
“…… Cậu có thể cẩn thận một chút, đừng làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/3556259/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.